T5. Th7 23rd, 2026

Một nhà bốn người, cha mua năm cái bánh bao cho bữa sáng. Mẹ gắp luôn ba cái bánh bao cho anh trai, mẹ và cha mỗi người một cái, để cho tôi ăn bát cháo còn dư lại tối hôm qua.

Tôi cúi đầu lau nước mắt, mà mẹ vẫn còn lải nhải bên tai nói chuyện kiếm tiền không dễ dàng gì, bảo tôi phải học được cách chịu khổ.

Cha trực tiếp lật bàn lên: “Nếu bà biết kiếm tiền không dễ dàng như vậy thì sao bà không ra ngoài ăn xin luôn đi!”

1.

Tôi và anh trai cách nhau sáu tuổi nhưng cách mẹ đối xử với chúng tôi lại rất khác nhau.

Từ khi còn rất nhỏ, bà ấy đã giáo huấn tôi rằng gia đình chúng ta rất nghèo, muốn tôi hình thành thói quen tiết kiệm.

Cha tôi không đồng ý, cảm thấy không cần thiết phải làm như vậy.

Cha luôn nói với tôi rằng cha là trụ cột trong nhà, người lớn nên quan tâm chuyện tiền bạc, còn trẻ con chỉ cần phụ trách việc vui vẻ lớn lên là đã tốt rồi.

Cha rất yêu thương tôi và anh trai, cũng đối xử bình đẳng với cả hai anh em, mặc kệ cha đi công tác ở đâu, mỗi lần ông ấy trở về đều mang quà cho chúng tôi.

Tôi rất thích, rất thích cha.

Mẹ lại không thích cha tôi hành xử như vậy, mỗi lần cha mua đồ chơi hoặc váy cho tôi, bà ấy đều cẩn thận gấp lạisau đó tặng cho người khác.

Tôi đã từng gào khóc mấy lần muốn tìm cha phân xử rõ ràng nhưng bà ấy không cho phép, còn kéo tay tôi giáo huấn rất lâu, nói tôi đã quen hưởng phúc rồi, điều kiện trong nhà đã rất tốt mà vẫn còn chưa biết đủ.

Sau đó bà ấy còn nói với tôi rằng bà ấy sẽ tặng mấy thứ này cho những đứa nhỏ nhà nghèo khác, muốn tôi hiểu rõ về việc san sẻ tình yêu thương hơn một chút.

Tôi không hiểu tại sao mẹ tôi lại làm vậy.

Anh trai nói anh ấy biết.

Anh ấy nắm tay tôi chạy đến trước mặt cha khóc lớn một hồi, nói người khác đều chê cười anh ấy  một đứa em gái thường mặc quần áo rách nát.

Sắc mặt cha thay đổi, ông ấy nhìn chằm chằm vào mẹ, hỏi tại sao lại phát sinh chuyện này.

Tôi không nghĩ nhà chúng ta nghèo đến mức phải để Tuệ Tuệ mặc lại quần áo cũ, lúc trước tôi mua nhiều váy thế cơ mà? Bây giờ mấy món đồ đó ở đâutôi muốn xem thử.”

Tôi đã cất hết rồi, thời tiết này không thích hợp mặc.”

Ánh mắt mẹ lóe lên tia sáng, không dám đối diện với cha, vài lần còn muốn nói lảng sang chuyện khác. Đáng tiếc mỗi lần như vậyanh trai lại gào khóc ầm trời.

“Con mặc kệ, con không quan tâm. Tuệ Tuệ khiến con mất mặt như vậy, con không thích đứa em gái giống như ăn mày này đâu!”

Anh ấy nhắm mắt gào khóc rất lớn, chỉ là một giọt nước mắt cũng không .

Cha không để ý đến tiếng khóc giả tạo của anh ấy, tiếp tục ép hỏi mẹ.

Hơn mười mấy phút saumẹ chịu không nổi nữa, bà ấy giậm chân một cái rồi cũng bắt đầu gào khóc theo:

“Các người ép c.h.ế.t tôi đi. Chỉ là mấy cái váy thôi mà cứ hỏi lắm thế!”

Đúng thế! Tôi tặng váy cho người ta rồi đấy, là do kích thước không phù hợp nên Tuệ Tuệ không mặc được!”

Tôi là mẹ con bé, chẳng lẽ tôi còn hại con bé được sao!”

Giọng mẹ khàn đến mức cha không tiện ép hỏi tiếp, ông ấy muốn kết thúc đề tài này nhưng anh trai lại không thuận theo.

Anh ấy chớp mắt nhìn mẹ: “Chính là mẹlần trước mẹ cầm đồ chơi của Tuệ Tuệ để tặng cho người khác, chẳng lẽ đồ chơi cũng phân biệt kích thước sao?”

Lần này cha đã hoàn toàn hiểu ra, ông ấy cắn răng, hung hăng trừng mắt nhìn mẹ:

Tôi chưa bao giờ biết bà lại là người như vậy, còn dám lấy đồ của con gái đi làm chuyện công ích, bà cũng giỏi thật đấy!”

“Sao bà không đi tranh cử tổng thống luôn đinói không chừng người ta sẽ đồng lòng lựa chọn bà đấy!”

“Quốc Đống, sao ông  thể nói tôi như vậy!”

Mẹ sợ đến quên cả khóc:

Tôi là mẹ của con bé, chẳng lẽ tôi lại đối xử không tốt với con bé ư! Chỉ là tôi cảm thấy những thứ kia không thích hợp với con bé mà thôi, sao ông lại nghĩ xấu về tôi như vậy!”

“Thà rằng bà chỉ là một người xấu xa mà thôi!”

Cha nhìn mẹ mang theo ẩn ý:

“Có tâm khác biệt hoàn toàn với vô tâm. Trương Quế Chi, bà tự biết rõ ràng suy nghĩ trong lòng mình, đừng ép tôi làm bà mất hết mặt mũi ngay trước mặt con cái.”

Lời này vừa được nói ramẹ cũng không dám gây náo loạn nữa. Bà ấy im lặng đứng đó không nói lời nào, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

Chuyện sau đó, tôi cũng không biết thế nào.

Bởi vì anh trai mách lẻo xong liền kéo tôi chạy đi mất.

Tôi chỉ nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại, phía sau lập tức truyền đến tiếng chất vấn của cha và tiếng khóc của mẹ.

Tôi hỏi anh trai tại sao bọn họ lại cãi nhau.

Anh trai nở nụ cười: “Cái đầu nhỏ như em thì biết cái gì, mặc kệ bọn họ đi, cha sẽ xử lý chuyện này.”

Sau đó anh ấy còn nói: “Tuệ Tuệ à, em không cần phải nghe lời mẹbiết khôngkhông phải tất cả người lớn đều thân thiện với trẻ con đâu.”

“Lấy danh nghĩa tốt đẹp tặng đồ cho người khác, đều là người xấu cả thôi.”

Anh ấy lải nhải, nói liên miên rất nhiều, giống như một bà cụ đang quan tâm đến tôi, chọc cho tôi cười thật lâu.

Thấy tôi cườianh trai cũng cười theo.

Anh ấy khom lưng xoa mặt tôinói: “Tuệ Tuệ đừng sợ,  anh trai ở đây, sẽ không  ai dám bắt nạt em.”

Anh trai đối xử với tôi rất tốtrất tốt, bàn tay nắm lấy tay tôi rất ấm áp, tôi rất thích anh trai.

2.

Từ sau khi anh trai tố cáo mẹ xong, đồ cha mua cho tôi không còn mất tích nữa.

Mẹ cực kỳ không vui nhưng cũng không nói gì nữa, chỉ là  mấy ngày mẹ không thèm để ý tới tôi.

Anh trai cũng không thèm để ý đến mẹ, mỗi ngày tan học anh ấy đều tìm mọi cách dẫn tôi đi chơi cho đến giờ ăn cơm tối mới dắt tôi trở về.

Mẹ cảm thấy tôi làm lỡ việc học tập của anh trai nhưng bà ấy không dám nói thẳng, vì thế mẹ mới nhân cơ hội kéo tôi vào bếp dạy nấu ăn xào rau.

Tôi ngồi trên băng ghế run rẩy chiên xào, mẹ đứng một bên lại cực kỳ vui mừng.

“Tuệ Tuệ, anh con là con trai, con là con gái. Hai đứa không hề giống nhau chút nào, tương lai sau này của anh trai con sẽ rất khác.”

“Là số mệnh con khổ, sinh ra chỉ là một đứa con gái. Cho nên con phải vất vả một chút, nếu không tương lai sớm hay muộn cũng bị vấp ngã khi ra ngoài xã hội mà thôi.”

“Tất cả những gì mẹ làm chỉ vì muốn tốt cho con, con phải hiểu cho mẹ. Anh con và ba con không hiểu thì thôi, con cũng không thể không hiểu chuyện như bọn họ được.”

Bà ấy nói rất lâu, câu trước câu sau đều là chịu khổ chịu khó mới là đức tính tốt, bà ấy còn lấy ví dụ chuyện khi bà ấy còn bé đã phải lên núi cắt cỏ nuôi heo, chăn trâu.

Tôi không biết tại sao mẹ lại nói những lời như vậy, cũng không hiểu tại sao tôi và anh trai không giống nhau.

Tôi không nghĩ ra.

Ban đêm tôi trốn trong chăn lén khóckhóc đến nỗi ướt cả gối đầu, đến khi sưng cả hai mắt.

Nửa đêm anh trai dậy đi vệ sinh nghe thấy tiếng động, anh ấy lén lút đến chỗ tôi, thấy hai mắt tôi sưng đỏ như hạch đào thì vô cùng hoảng sợ, vội vàng hỏi tôi bị làm sao vậy.

Tôi không muốn nói cho anh trai biếttôi không muốn làm một đứa trẻ hư hỏng chỉ biết mách lẻo người khác.

Nhưng tôi nhịn không đượcvừa nghe thấy giọng nói của anh trai là tôi đã òa khóc, nước mắt chảy ròng ròng.

“Anh trai, anh đừng chán ghét em.”

Tôi ôm lấy anh trai không ngừng khóc, nước mắt nước mũi cọ đầy người anh ấy:

“Em sẽ không làm lỡ việc anh trở thành người thành công, em sẽ ngoan ngoãn mà. Anh  thể dẫn em đi chơi hay không, em không muốn ở nhà một mình đâu.”

“Dầu ăn rất nóng, b.ắ.n trúng vào người em đau lắm, em rất sợ. Nhưng mẹ nói con gái nhất định phải biết nấu cơm, nếu không trưởng thành sẽ không được người ta yêu thích.”

Nhưng mà anh ơi, em không học được…”

Sắc mặt anh trai thay đổi, cả gương mặt đỏ bừng lên, toàn thân run rẩy, anh ấy dùng sức rất lớn ôm chặt lấy tôi.

“Tuệ Tuệ, sao anh trai lại chán ghét em đượcanh trai thích em nhất.”

“Em đừng nghe mẹ nói bừa, ai nói con gái phải biết nấu cơm, đâu  đạo lý này cơ chứ.”

“Em  thể làm bất cứ chuyện gì em thích mà, em hoàn toàn tự do.”

Nhưng mà…”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh trai: “Mẹ không nói như vậy.”

“Đừng quan tâm tới bà ấy nữa!”

Đột nhiên anh trai vô cùng hung dữ nói với tôi một câu: “Trong lòng bà ấy  rào cản không thể bước qua được, đây không phải lỗi của em, cũng không phải lý do bà ấy tra tấn em.”

“Tuệ Tuệ, em nghe anh trai nói đây, em không cần nghĩ tới chuyện này nữa, em cứ vui vẻ lớn lên là được, còn lại cứ giao cho anh trai.”

Anh ấy mạnh mẽ ép tôi vào chăn, ra lệnh cưỡng chế tôi mau đi ngủ, không cho phép tôi ra ngoài nữa.

Rồi anh ấy đứng dậy, sải bước về phòng cha mẹ.

Tiếng gõ cửa thịch thịch thịch càng lúc càng vang mạnh hơn, cú đập cửa mạnh mẽ cuối cùng chứng tỏ anh trai đã không còn kiên nhẫn nữa.

“Con làm cái gì đấy! Muộn thế này không ngủ còn gõ cửa làm gì!”

Mẹ mở cửa, biểu cảm cực kỳ khó chịu nhưng lúc nhìn thấy người gõ cửa chính là anh trai mới  vẻ dịu dàng hơn.

“Con trai à chuyện gì sao?”

“Chuyện gì ư?”

Anh trai cười lạnh một tiếng không để ý đến bà ấy nữa, trực tiếp hô to về phía bên trong phòng: “Cha à! Cha cứ ngủ tiếp đi, con và em gái sẽ bỏ nhà mà đi đây!”

“Ngày thường cha không hề quản lý việc nhà, không hề biết chuyện lớn nhỏ xảy ra trong nhà,  khi một ngày nào đó cha còn không biết mình đã mất cả con trai và con gái đâu!”

Anh ấy vừa mới hô to một tiếng, mặc dù cha vẫn còn ngái ngủ nhưng đã lập tức vùng dậy xốc chăn đứng lên, mẹ ngăn cũng không được.

“Làm sao vậy, con nói chuyện cứ như thể đã phải chịu oan ức gì vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, con mau nói đi.”

Cha không tức giận chút nào, thậm chí còn ngăn cản hành động muốn che miệng của mẹ lại, ý bảo anh trai tiếp tục.

3.

“Cha hỏi con thì  ích lợi gì, cha nên hỏi xem người mẹ tuyệt vời nhất thế giới này xem mẹ đã làm chuyện gì đi!”

Anh trai không hề sợ vẻ mặt hung hãn của mẹ gì thì nói đó:

“Con không biết là ai đã dạy Trù Thần mới bảy tuổi bắt đầu cầm dao, tay còn chưa đủ lực đã phải học xào rau bằng chảo lớn.”

“Bàn tay nổi lên bọt nước, muốn nghỉ ngơi một chút cũng không được, đây mà là dạy dỗ Trù Thần sao? Rõ ràng đây là ngược đãi mà!”

Nói xong câu nàyanh trai nhìn chằm chằm vào mắt mẹ: “Mẹ àmẹ nói xem, chúng ta  thể báo cáo cảnh sát về hành vi ngược đãi này hay không?”

“Báo cảnh sát cái gì! Con nít con nôi biết cái gì mà báo!”

Vừa nghe đến chuyện báo cảnh sát, tính tình đanh đá của mẹ lập tức bộc phát, lúc trước bà ấy chưa kịp ngắt lời anh trai nói chuyện, bây giờ vừa nghe đến đây đã bắt đầu nổi giận.

“Mẹ đang bồi dưỡng cho em gái của con thôi, nếu không chịu khổ từ nhỏ thì làm sao con bé chịu khổ được khi vào xã hội đây!”

“Chẳng lẽ hai người chưa từng nghe qua câu châm ngôn trẻ không vất vả, già càng gian nan saotôi chỉ muốn tốt cho con bé mà thôi!”

Lời mẹ nói âm vang hữu lực, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Cha quay người đánh một quyền lên chiếc tủ đầu giường: “Mẹ nó chứ!”

“Rốt cuộc bà cưỡi ngựa  đầu óc suy nghĩ không vậy, thế mà còn biện minh như thế sao!”

Tôi và bà thiếu tay gãy chân hay là toàn thân tê liệt mà phải để đứa con gái bảy tuổi nấu cơm xào rau cơ chứ!”

“Đây là bồi dưỡng ư? Bà đang tra tấn con bé thì !”

Cha tức giận muốn chết, ông ấy không thể nào lý giải được vì sao trong nhà lại phát sinh loại chuyện thái quá như vậy.

Thấy mẹ vẫn không biết hối cải, ông ấy trực tiếp rời giường mặc thêm khoác áo, kéo bà ấy ra ngoài.

“Ông làm cái gì, Lý Quốc Đống, ông điên rồi sao! Đêm hôm khuya khoắt ông muốn dẫn tôi đi đâu!”

Mẹ không ngừng giãy dụa, nắm chặt lấy khung cửa không buông tay.

Cha kéo mạnh hơn nữa, cứng rắn nhét mẹ vào trong xe đi về phía đồn công an.

“Nếu bà không nghe lọt lời của tôi thì tôi sẽ tìm một người khiến bà phải nghe lời!”

4.

Từ đó về sau mẹ không bao giờ muốn tôi học nấu ăn nữa.

Bà ấy cũng đối xử bình đẳng với tôi và anh trai.

Tôi trải qua một khoảng thời gian tự do tự tại, cảm giác vui sướng ập vào mặt, tôi còn cho rằng tương lai sẽ mãi mãi ngọt ngào như vậy, rốt cuộc thì mẹ không còn nói những lời kỳ quái với tôi nữa.

Nhưng mà tôi sai rồi

Sáng sớm hôm nay cha đi mua bữa sáng, vì ông ấy dậy hơi muộn nên không còn hàng ăn sáng nào nữa, cuối cùng đành phải mua năm cái bánh bao về.

Trên bàn ăn, mẹ rất tự nhiên gắp ba cái bánh bao cho anh trai, hai cái còn lại để dành cho cha và mẹ, đến lượt tôi thì chẳng còn cái gì cả.

Tôi muốn hỏi một câu nhưng mẹ đã ngắt lời: “Cháo hôm qua còn thừa để trong tủ lạnh đó, con tự hâm nóng rồi ăn đi.”

Bà ấy còn bổ sung thêm: “Không phải mẹ tiếc không cho con ăn bánh bao nhưng anh trai con phải học tập nhiều, việc vận động trí não cần phải  chất đạm, mẹ và cha con kiếm tiền nuôi gia đình cũng không dễ dàng. Trong nhà chỉ  con nhàn rỗi nhất, con phải thông cảm một chút.”

Nói xong bà ấy lại thở dài, bắt đầu lải nhải tới chuyện chi phí sinh hoạt nhiều thế nào, hằng ngày phải chi tiêu cái gì.

Cha trực tiếp đặt đũa xuống: “Nhà chúng ta thiếu tiền hay thiếu gạo hay sao, bà cứ phải nói đến mấy chuyện này làm gì!”

Ông ấy quét mắt nhìn bát của ba người còn lại, cực kỳ bất mãn:

Tôi mua năm cái bánh bao, bà chia như nào mà không nỡ để cho Tuệ Tuệ một cái cơ chứ. Vậy mà bà còn bắt con bé ăn cháo thừa, rốt cuộc bà đang nghĩ cái gì vậy!”

Lời nói của cha đã chạm đến điểm giới hạn của mẹ, đặc biệt sau khi nhìn thấy cha gắp cái bánh bao trong bát của mình cho tôimẹ đột nhiên bộc phát.

Bà ấy ném cái bát xuống sàn, bắt đầu khóc lóc:

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *